Liên Minh Các Lực Lượng Quốc Gia Việt Nam

Liên Minh SVN
 
CổngCổng  Trang ChínhTrang Chính  CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng NhậpĐăng Nhập  Đăng kýĐăng ký  Diễn Đàn VBBDiễn Đàn VBB  Sách HiếmSách Hiếm  
http://matcuoi.comhttp://matcuoi.comhttp://matcuoi.comhttp://matcuoi.comChào các bạn chúc một ngày vui vẻ ! Dân tộc Việt Nam muôn năm !Diễn đàn đã chuyển qua đây http://www.lienminhsvn.co.cc http://sachhiem.net !http://matcuoi.comhttp://matcuoi.comhttp://matcuoi.comhttp://matcuoi.com

Đồng hồ

Hanoi

Địa chỉ web
Sách Hiếm Quân Đội Công An Công An Chính Phủ Quốc Hội Đảng Cộng Sản Viện Kiểm Sát Đảng Cộng Sản Bộ Giáo Dục Bộ Y Tế
Thông báo !
Sun Apr 11, 2010 11:26 am by -=SVN=-
Thông báo ! Các bạn muốn làm admin thì hãy đăng kí vào trong này rồi tuần sau tôi sẽ cho lên hết !
Các bạn hãy đóng góp cho diễn đàn này !

Comments: 0
August 2018
MonTueWedThuFriSatSun
  12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
2728293031  
CalendarCalendar
Top posters
-=SVN=-
 
ThanhKhoa
 
tuquynh
 
Admin
 
qwerty68
 
kimerajamm
 
lavivi
 
moonlight172
 
chuongtk
 
gianggiangonline
 
Latest topics
Thống kê
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Thống Kê
Hiện có 0 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 0 Khách viếng thăm :: 1 Bot

Không

Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 17 người, vào ngày Thu Jul 18, 2013 10:13 pm

Share | 
 

 Tản Mạn Xung Quanh Cuộc Nghinh Rước

Go down 
Tác giảThông điệp
-=SVN=-
Tổng Tư Lệnh
Tổng Tư Lệnh
avatar

Biệt danh : Đại Tướng
Chức Vụ : Chủ Tịch

Tổ chức
Huân chương
Cống hiến : 307
Đồng : 100751
Vinh danh : 3
Gia nhập : 22/03/2010

Dân tộc : Việt Nam
Phương châm : Yêu trong không tiền !

Bài gửiTiêu đề: Tản Mạn Xung Quanh Cuộc Nghinh Rước   Fri Apr 30, 2010 3:20 pm

Tản Mạn Xung Quanh Cuộc Nghinh Rước

Xá Lợi Phật Về Việt Nam

Trần Chung Ngọc

29 tháng 4, 2010


Ngày 3/3/2010, một máy bay của Hãng Hàng Không Việt Nam, VN9985, đã được thuê bao để dùng riêng cho việc chuyên trở hơn 100 vị Giáo phẩm, cư sĩ, Phật tử sang Ấn Độ làm lễ cung nghinh 9 viên ngọc xá lợi, 3 viên ngọc Xá Lợi Phật và 6 viên ngọc Xá Lợi Thánh Tăng, về Việt Nam. Về đến phi trường Nội Bài, Ngọc Xá Lợi được nghinh rước về chùa Bái Đính, tỉnh Ninh Bình để quần chúng có thể chiêm bái. Phương tiện chuyên chở là 3 chiếc xe hơi đắt tiền, 2 chiếc Lincoln Crystal và 1 chiếc Limousine Hummer.



Khi về đến chùa Bái Đính, đoàn cung nghinh xá lợi từ Ấn Độ sẽ nhập với gần 10.000 đại biểu, quan khách, phật tử và nhân dân địa phương tiến hành lễ an vị ngọc xá lợi Phật;đồng thờicùng hàng trăm chư tôn đức, tăng ni phật tử cử hành các khóa lễ cầu nguyện Quốc thái dân an, Thế giới hoà bình cùng một số hoạt động văn hoá đặc sắc khác.

Đây là một biến cố trọng đại về phương diện văn hóa và tâm linh cho Việt Nam, không chỉ riêng cho quần chúng Phật tử.

Tuy nhiên, xung quanh cuộc thỉnh rước ngọc xá lợi Phật này, cũng có vài dư luận lên tiếng phê bình, cho rằng nghi thức nghinh rước xá lợi Phật như trên là một sự phí phạm, không cần thiết. Đó là nội dung những bài viết của họa sĩ Lê Thiết Cương, Phật tử ?? Lê Minh Hiếu, một độc giả viết cho Đại Đức Thích Thanh Thắng và “chiến sĩ dân chủ Ki-tô” nguoibuongio. Sau đây chúng ta hãy điểm qua những lý luận phê bình của những người trên.

Lê Thiết Cương: Một chiếc chuyên cơ của hãng Hàng không Quốc gia bay trong ngày khứ hồi Việt Nam - Ấn Độ để chở 3 viên Ngọc xá lợi Phật. Đoàn đi gồm khoảng 100 nhà sư, phật tử, nhiều nhà báo, có cả nhà sử học. Về đến phi trường Nội Bài, 3 viên xá lợi được chở tới Bái Đính (chùa Bái Đính mới, huyện Gia Viễn, tỉnh Ninh Bình) bằng 3 chiếc xe đời mới đắt tiền (2 chiếc Lincoln Crystal và 1 chiếc Limousine Hummer).

- Đức Phật dạy: Khiếm khuyết lớn nhất của đời người là thiếu [kém??] hiểu biết -

Đọc cái đoạn này, những người bình thường thì cho rằng đây là một sự kiện văn hóa, những Phật tử thì cho rằng duyên. Những người biết thì bảo, cái sự kiện rước xá lợi Phật đắt đỏ, lãng phí, tốn kém nêu trên nếu soi bằng giáo lý nhà Phật thì không đúng, không sai nhưng nó là biểu hiện của vô minh. Thiện ác còn chả có nữa là sai đúng. Nhưng vô minh.

Lê Minh Hiếu: Hai, với phương tiện di chuyển ngày nay và với khoảng cách từ Ấn Độ về Việt Nam thì ai cũng biết dùng máy bay là thuận tiện nhất. Nhưng người ta vẫn có thể rước Phật xá lợi về Việt Nam bằng những con đường khác chứ đâu “chỉ có thể rước bằng một chuyến máy bay trang trọng”. Mà cái trang trọng và linh thiêng nhất là hướng tâm trí trong sáng của mình tới những điều kỳ diệu chứ đâu bằng việc dùng một phương tiện vật chất.

Việc rước Phật xá lợi về Việt Nam có thể bằng nhiều cách. Nhưng với điều kiện hiện nay thì chúng ta rước bằng máy bay là hợp lý. Còn nếu dùng một chuyên cơ riêng thì có cần thiết đến như thế không? Với số tiền còn lại, các nhà tu hành sẽ dùng vào những việc kỳ diệu không kém mà tôi sẽ xin thưa ở một phần sau....

Tất nhiên, số tiền gần 2 tỷ đồng kia là của một Phật tử thực tâm chứ không phải tiền thuế của nhân dân. Và số tiền đó đã thuộc quyền sở hữu của những người tu hành như Đại đức – những đệ tử của Đức Phật. Mà con đường của Đức Phật là con đường cứu khổ, cứu nạn. Giá như một nhà sư, một thượng tọa vv…nào đó nói với Phật tử thành tâm kia: “Chúng ta cám ơn lòng thành tâm kính Phật của con. Nhưng chúng ta muốn chỉ xử dụng một phần số tiền đó để rước Phật xá lợi về. Phần còn lại chúng ta giúp đỡ những đứa trẻ bất hạnh trên thế gian như sự dạy bảo và lòng mong ước của Đức Phật”.

Một Người phê bình Đại Đức Thích Thanh Thắng: …. Sau đó đọc được bài của Lê Thiết Cương, và giờ có phản biện của một vị cao tăng Phật giáo về chuyện rước xá-lợi Phật.

Theo tôi, vấn đề (Lê Thiết Cương và có cả tôi) đặt ra là việc chi phí cho cuộc rước xá lợi Phật có tốn kém xa xỉ một cách không cần thiết hay không?...

Xác minh của Đ.Đ Thích Thanh Thắng là chi phí này khoảng 100 nghìn đô la. Đây là một con số lớn, con số xa xỉ so với người dân Việt Nam, không nhất thiết phải truy tìm nguồn gốc số tiền đó ở đâu ra. Chấm hết...

Tóm lại, Đ.Đ Thích Thanh Thắng chưa trả lời cho vấn đề nêu ra, là chuyện này có phải tốn kém một cách không cần thiết như thế hay không.

Chúng ta nhận thấy điểm chung của mấy người trên là: “Tiêu tốn 100000 đô la để thuê bao máy bay, nghinh rước ngọc xá lợi Phật từ phi trường Nội Bài về Chùa Bái Đính bằng 3 xe hơi loại đắt tiền là một sự phô trương phí phạm không cần thiết, không đúng với tinh thần an bần khiêm tốn của Phật Giáo, để tiền làm việc thiện có phải là tốt hơn không.”

Nhận xét đầu tiên của tôi là tại sao Đại Đức Thích Thanh Thắng phải bận tâm để trả lời một câu hỏi không đáng để trả lời. Phần trình bày sau đây sẽ chứng tỏ là câu hỏi trên chỉ là một ý kiến cá nhân của một người mà trình độ hiểu biết là một dấu hỏi lớn.

Đặc biệt là ông Lê Thiết Cương còn viện dẫn một lời dạy của Đức Phật: “Khiếm khuyết lớn nhất của đời người là thiếu [kém??] hiểu biết”, ngụ ý việc nghinh rước xá lợi Phật một cách hoành tráng như vậy là do sự “thiếu hiểu biết” của các sư tăng, và nặng hơn nữa không chỉ là thiếu hiểu biết mà còn là “vô minh”.

Tuy nhiên, khi đọc kỹ ba bài của 3 tác giả tên, tất nhiên trong đó có bài của ông Lê Thiết Cương, tôi có thể khẳng định là cả ba đều là những người “không hiểu biết” chứ không chỉ là “thiếu hiểu biết.” Thiếu hiểu biết về một vấn đề nào đó là sự hiểu biết còn thiếu sót, không đầy đủ, còn “Không hiểu biết” là chẳng hiểu biết gì cả. Đây là trường hợp Ma Quân giảng Phật Pháp nhưng đó chính lại là Ma Pháp chứ chẳng phải là Phật Pháp.

Với nội dung nhằm mục đích chống đối phê phán một chiều, dựa trên sự “không hiểu biết” của mình, các tác giả trên đã đưa ra những lý luận rất ấu trĩ để bài bác nghi thức nghinh rước xá lợi Phật về Việt Nam là phí phạm, không cần thiết. Các tác giả trên đã không đủ khả năng để nhận thức được những ảnh hưởng to lớn cho đất nước Việt Nam trên bình diện quốc tế, những ảnh hưởng vô giá về văn hóa và tâm linh không thể mua bằng bất cứ giá nào. Các tác giả trên đã đặt vấn đề phí phạm một cách hết sức sai lạc, chứng tỏ mục đích của các tác giả là mượn cơ hội để phê bình tiêu cực về Phật Giáo Việt Nam. Nhưng họ đã lầm vì trình độ quá kém cỏi của họ, cho nên không lạ gì, chúng ta thấy có nhiều phản ứng phê bình trình độ hiểu biết và mục đích bất lương trí thức của họ.

Sau đây chúng ta hãy đi vào phần phân tích vụ việc nghinh rước xá lợi Phật về Việt Nam từ đầu.

Những viên ngọc xá lợi Phật được nghinh rước về Việt Nam là do Chủ tịch Hội Phật Giáo Thế Giới tại Ấn Độ trao tặng Phó Chủ tịch Nước Nguyễn Thị Doan nhân chuyến viếng thăm chính thức nước Cộng hòa Ấn Độ vào cuối tháng 9/2009. Phó Chủ Tịch Nước đã giao cho Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam nhiệm vụ tổ chức lễ tiếp nhận và cung nghinh xá lợi về tôn thờ tại Bảo tháp chùa Bái Đính, Ninh Bình.

Đây là sự kiện có ý nghĩa tâm linh đặc biệt đối với Tăng Ni, Phật tử trong cả nước. Vì xá lợi Phật là một Phật bảo linh thiêng, có công năng diệu dụng trong quá trình tu tập của đạo Phật. Đây cũng là một biến cố trọng đại cho đất nước vì không phải nước nào cũng được trao tặng xá lợi Phật. Việc trao tặng này chứng tỏ là thế giới đã coi Việt Nam như là một nước Phật Giáo. Theo Giáo sư Nguyễn Trọng Đàn thì hiện nay có 45 triệu Phật tử đã quy y Tam Bảo. Nhưng con số Phật tử có thể cao hơn nhiều, vì có rất nhiều người theo đạo Phật nhưng không hề hay chưa hề quy y. Quy y Tam Bảo là một nghi thức tự nguyện, không bắt buộc trong Phật Giáo. Phật Giáo quan niệm bất cứ người nào sống theo những lời Phật dạy đương nhiên là Phật tử rồi. Do đó, theo ước tính thì số Phật tử đã chính thức quy y Tam Bảo cộng với số người không ít thì nhiều sống với ảnh hưởng của Phật Giáo có thể từ 80% đến 90% dân số.

Việt Nam có thể coi là một nước Phật Giáo, điều này không có gì là lạ. Đây không phải là một sự kỳ thị tôn giáo hay có ý muốn gạt các tôn giáo thiểu số ra ngoài lề xã hội mà là một thực tế xã hội. Thật vậy, có vài sự kiện chứng tỏ Việt Nam là một nước Phật Giáo: Đại Lễ Tam Hợp, được Liên Hiệp Quốc chính thức công nhận, đã được tổ chức tại Việt Nam năm 2008; Hội Nghị Nữ giới Phật giáo Thế giới lần thứ 11, năm 2009-2010, được tổ chức tại chùa Phổ Quang TP.HCM; Cuộc hành trình của Phật Ngọc Hoà Bình Thế Giới khắp ba miền đất nước; và Hội nghị Phật giáo thế giới 2010 cũng sẽ diễn ra tại Việt Nam vào khoảng cuối tháng 8 năm 2010. Và nay Việt Nam được vinh hạnh nghinh rước xá lợi Phật. Xá Lợi Phật là một biểu tượng thiêng liêng đối với những người theo đạo Phật. Đó là di tích của Đức Phật, một bậc vô thượng, vô đẳng đẳng, đại vĩ nhân của nhân loại mà thế giới ngày nay đều công nhận. Xá Lợi Phật về Việt Nam có tác dụng nhắc nhở, không phải là bắt buộc, cho người dân Việt Nam nhớ đến con đường giải thoát của Đức Phật, con đường lấy con người làm căn bản, lấy con người làm chủ chính mình, con người đúng nghĩa là một con người, không sợ sệt nương tựa thần linh, thần quyền, con người chỉ có thể đạt được sự giải thoát do sự tu tập của chính bản thân. Xá Lợi Phật cũng còn nhắc cho con dân Việt Nam về chủ trương hòa bình và đức từ bi của Phật Giáo. Tất cả những điều trên đều dính liền tới nền văn hóa và lãnh vực tâm linh của người Việt Nam, cho nên chúng không thể so đo tính toán bằng đồng đô-la được. Những người chống đối có hiểu được điều này không?

Chúng ta biết rằng nước Mỹ có khoảng gần 80% theo Ki Tô Giáo, trong đó có khoảng 23% theo đạo Chúa Rô-ma và mấy trăm hệ phái theo đạo Chúa Tin Lành chiếm hơn 50%. Nhưng Mỹ vẫn được coi như là một nước Ki Tô Giáo với những motto “In God We Trust” trên tờ giấy bạc, và các chính khách, kể cả Tổng Thống, luôn luôn nói “God Bless America” mà không có vấn đề. Vậy khẳng định Việt Nam là một nước Phật Giáo cũng chỉ là một thực tế xã hội.

Bây giờ chúng ta hãy sang đến chuyện phí phạm, không cần thiết.

Trước hết là chuyện thuê bao cả một chuyến máy bay. Phật tử Lê Minh Hiếu viết: với phương tiện di chuyển ngày nay và với khoảng cách từ Ấn Độ về Việt Nam thì ai cũng biết dùng máy bay là thuận tiện nhất. Nhưng người ta vẫn có thể rước Phật xá lợi về Việt Nam bằng những con đường khác chứ đâu “chỉ có thể rước bằng một chuyến máy bay trang trọng”... Việc rước Phật xá lợi về Việt Nam có thể bằng nhiều cách. Nhưng với điều kiện hiện nay thì chúng ta rước bằng máy bay là hợp lý. Còn nếu dùng một chuyên cơ riêng thì có cần thiết đến như thế không? Với số tiền còn lại, các nhà tu hành sẽ dùng vào những việc kỳ diệu không kém...

Xin hỏi Phật tử (??) Lê Minh Hiếu những con đường khác để rước xá lợi Phật về Việt Nam là những con đường nào? Máy bay thuê của hãng Hàng Không Việt Nam thì cái nào trang trọng và cái nào không trang trọng. Trang trọng là trong nghi thức đón rước chứ không phải là máy bay. Nếu bắt buộc phải dùng máy bay thì con đường khác là dùng máy bay dân sự đi chung với hành khách thường. Có ai nghĩ đến chuyện mua một lúc trên một trăm vé cho trên một trăm bậc trong hàng Giáo Phẩm, cư sĩ, Phật tử trong một chuyến máy bay thường lệ, cộng với những thủ tục nhập cảnh, xuất cảnh áp dụng cho mọi người. Hơn nữa có một máy bay dân sự nào khởi hành theo giờ mà Giáo hội muốn và nằm chờ ở Ấn Độ để bay về cùng ngày. Ngoài ra, việc nghinh rước xá lợi Phật là một việc riêng của Phật Giáo, cho nên, thuê bao một chuyến máy bay dùng riêng cho việc nghinh rước xá lợi Phật về Việt Nam, xét đến mọi khía cạnh, là một chuyện rất hợp lý và không thể nói là phí phạm không cần thiết. 100000 đô-la chứ nếu tốn kém hơn nữa, việc phải làm vẫn phải làm. Hơn nữa, số tiền 100000 đô-la là do một doanh nhân Phật tử cúng dường cho Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam để dùng vào việc nghinh rước này. Cho nên một người nào đó viết: “Xác minh của Đ.Đ Thích Thanh Thắng là chi phí này khoảng 100 nghìn đô la. Đây là một con số lớn, con số xa xỉ so với người dân Việt Nam, không nhất thiết phải truy tìm nguồn gốc số tiền đó ở đâu ra. Chấm hết.” là viết bậy, là không hiểu gì về vụ việc.

Này nhé, nguồn gốc số tiền đó là của một doanh nhân Phật tử cúng dường [có thể cũng còn có sự đóng góp của các Phật tử khác]. Cúng dường để làm gì? Để dùng trong việc nghinh rước xá lợi Phật về Việt Nam. Có phải không? Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam không thể dùng số tiền đó vào việc khác, kể cả những việc công ích như từ thiện. PGVN chỉ có thể dùng số tiền đó theo tâm nguyện của Phật tử cúng dường. Phật tử trên cúng dường với mục đích rõ ràng cho việc đạo, không thể dùng số tịnh tài đó cho việc đời. Phật Giáo là đạo của Trí Tuệ nên PGVN không có quyền sử dụng số tiền đó cho việc khác, vì đó không phải là số tiền cúng dường để cho GHPGVN muốn làm gì thì làm. Cho nên, việc dùng dố tiền cúng dường của Phật tử cho việc nghinh rước xá lợi Phật về Việt Nam, bất cứ theo nghi thức nào cũng đều là nghiêm chỉnh, đúng cách. Không giống như trong Đạo Chúa Rô-ma, tiền đóng góp của Giáo dân, thường được dạy là “để cho đức thánh cha của chúng ta và giáo hội là việc thiện” [For our holy father and the church to do charity] nhưng giáo hội đã dùng đến 3 tỷ đô la để bồi thường cho những nạn nhân tình dục của các “Chúa thứ hai” can tội loạn dâm và ấu dâm. Vậy nếu mấy tác giả trên muốn đặt vấn đề phí phạm không cần thiết thì phải đặt với Phật tử đã cúng dường chứ không thể đặt với GHPGVN. Có một điều sơ đẳng như vậy mà mấy người cũng còn chẳng biết, nói chi đến chuyện hiểu biết Phật Giáo mà trích dẫn Kinh điển giảng láo giảng lếu.

Vậy rõ ràng là các tác giả trên đã cố tình mượn cớ để phê bình GHPGVN, một sự phê bình quá ấu trĩ và không đúng chỗ, chứ không phải là vì đạo tâm của các tác giả. Cho nên tất cả những lý luận bài bác việc phí phạm không cần thiết trong vụ việc nghinh rước xá lợi Phật của các tác giả trên đều trở thành vô giá trị vị các tác giả đã không đủ khả năng nhận thức đúng về một vấn đề đơn giản.

Vì có cả sự tham gia của “chiến sĩ dân chủ Ki Tô” nên tôi cũng xin bàn qua về chuyện thế nào mới thực sự là sự phí phạm không cần thiết.

Nói về chuyện phí phạm không cần thiết thì các “chiến sĩ dân chủ Ki-Tô” cần biết là sau khi bị ám sát gần chết nếu không có một toán bác sĩ ở ngoài Giáo hội giải phẫu trong 5,6 tiếng đồng hồ để cứu sống, thì GH John Paul II được hãng Mercedes chế tạo cho một cái “nhà tù lộng kiếng” (Glass Prison = Popemobile) để cho ông Giáo hoàng, nhân danh là “đại diện của Chúa” nhưng sợ chết, ngồi trong đó đi khắp nơi dạy con chiên “đừng sợ”. Phí tổn tạo chiếc xe bọc sắt đó là 511000 đô-la. Người ta đã đặt câu hỏi : “Tại sao ông ta cần đến phương tiện an ninh tốn kém, phí phạm, không cần thiết như vậy? Phải chăng ông ta nên đặt đức tin vào Gót và bỏ đi sự bảo vệ? Tôi nghĩ rằng Tình Yêu và sự bảo vệ của Thiên Chúa cũng đủ rồi. Hơn nữa, nếu Gót muốn Giáo hoàng chết thì có phải tất cả những biện pháp an ninh đều vô dụng không? Hiển nhiên là về vấn đề an ninh, Giáo hoàng là một người vô thần và tin cậy vào những thứ thực sự có thể bảo vệ ông ta”.

[Why does the pope need security anyway? Should he not put his faith in god and forgo the protection? I would think god's love and protection would be sufficient. Furthermore if god wants the pope dead would not the security detail be worthless? Apparently when it comes to security the pope is an atheist and relies on real things to protect him.]

Cuộc thăm viếng Malta của Giáo hoàng Benedict XVI trong mấy ngày vừa qua tốn khoảng 750000 Euro. Giáo hội dùng tiền của Giáo dân bỏ ra 500000 Euro, còn chính quyền địa phương phải nai lưng ra trả 250000 Euro, tiền của dân.

Vào tháng 9 tới đây, Giáo hoàng có chương trình thăm viếng Anh Quốc. Phí tổn cho cuộc thăm viếng này được ước tính vào khoảng 20 triệu Euro, tiền của giáo dân và dân Anh. Hội đồng Giám Mục Anh và Walis, Scotland đài thọ khoảng 15 triệu Bảng Anh (tiền của Giáo dân), còn bao nhiêu Cảnh sát địa phương phải dùng quỹ của Cảnh sát để đài thọ (cũng tiền của dân). Vì vậy, hiện nay đã có hơn 10000 chữ ký trong bản kiến nghị gửi lên chính quyền Anh chống cuộc thăm viếng của Benedict XVI. Không những thế, hai nhà vô thần nổi tiếng là Richard Dawkins và Christopher Hitchens còn đang nhờ luật sư tìm hiểu khía cạnh pháp lý để có thể bắt giam ông Giáo hoàng này khi ông ta đến Anh vì tội bao che các “Chúa thứ hai” can tội loạn dâm và ấu dâm.

Mục đích của Giáo hoàng đi các nơi chẳng phải là có sứ mệnh ngoại giao, vì Vatican thì có gì để mà ngoại giao với các nước khác? Chính trị, kinh tế đều không, mà chủ đích chỉ là hi vọng giữ các con chiên trong vòng mê tín và tuân phục Vatican, hoặc khuyến khích sự cuồng tín của con chiên. . Một mục đích hoàn toàn tôn giáo, duy trì chính sách “ngu dân dễ trị”, nhưng gây sự tốn kém không ít cho các giáo hội địa phương và chính quyền địa phương. Nhà Nước Việt Nam chắc cũng đã biết rõ điều này cho nên trước đây đã không cho phép Giáo hoàng John Paul II đến Việt Nam. Và đối với Giáo hoàng đương nhiệm, Benedict XVI, một con người vô đạo đức mà cả thế giới đã lên tiếng khinh khi dè bỉu, tôi nghĩ Nhà Nước Việt Nam cũng không có lý do gì hoặc lợi ích gì về kinh tế, ngoại giao, để cho ông ta đặt chân lên đất nước Việt Nam. Không có lý do gì để nhà nước phải tốn kém trong việc đón tiếp, bảo vệ an ninh cho một con người chỉ có giá trị đối với đám con chiên của ông ta ở dưới.

Tôi có đọc bài “Hủy phá Tăng bảo: thủ đoạn cũ của chủ nghĩa Ngô Đình Diệm mới” của Minh Thạnh, và bài “Âm Mưu Ngăn Chận Ảnh Hưởng Của Phật Giáo” của Nguyễn Trí Cảm . Tôi thực tình nghĩ rằng, hai tác giả trên đã quá đề cao một thiểu số vô danh vô tên tuổi. Làm sao họ có thể “hủy phá Tăng bảo” được. Làm sao họ có thể ngăn chận được ảnh hưởng của Phật Giáo. Những người có ý nghĩ và dự định ngu xuẩn như trên chỉ là làm việc “xe cát Biển Đông” vì họ không chịu tìm hiểu thế giới ngày nay trên thực tế đã là thế giới hậu Ki-Tô, và Phật Giáo là tôn giáo đang càng ngày càng lớn mạnh trên thế giới, lớn mạnh về phương diện tâm linh trí tuệ với chủ trương hòa bình, từ bi, chứ không phải lớn mạnh vì có nhiều tín đồ cuồng tín, mê mẩn vì một cái bánh vẽ trên trời, cam tâm cúi đầu tuân phục những “bề trên” vô đạo đức.

Thật vậy, nếu họ chịu khó theo dõi tin tức thời sự thế giới thì họ phải biết rằng:

Ki Tô Giáo đang suy thoái, con người Ki Tô trên khắp thế giới đang dần dần từ bỏ niềm tin vào một Thượng đế không tưởng cũng như vai trò cứu thế của Giê-su. Giáo hoàng đương nhiệm Benedict XVI đã nhiều lần thú nhận về sự suy thoái không cơ cứu vãn của đạo Chúa Rô-ma (Roman Catholicism) và đạo Chúa Tin Lành ở Tây phương. Theo những tin tức trên báo chí trên thế giới và cả trên tờ thông tin chính thức của Vatican, tờ L’Osservatore Romano, vào những ngày 27, 28 tháng 7, 2005, thì giáo hoàng Benedict 16 đã lên tiếng phàn nàn như sau:

“Những tôn giáo chủ đạo ở Tây Phương [Ki Tô Giáo] có vẻ đang chết dần vì các xã hội càng ngày càng trở nên thế tục và không còn cần đến Thiên Chúa nữa.

Nhận xét của Ngài có vẻ bi quan và rầu rĩ hơn GH tiền nhiệm là John Paul II, người đã than phiền về sự suy thoái của đức tin trong các quốc gia phát triển và nói rằng điều này giải thích sự vật lộn của Giáo Hội đạo Chúa Rô-ma đối với vấn đề số người đi nhà thờ giảm rất nhiều trong những năm gần đây.”

(ROME (Reuters, July 27, 2005) - Mainstream churches in the West appear to be dying as societies that are increasingly secular see less need for God, Pope Benedict said in comments published on Wednesday.

His outlook was even glummer than that of his predecessor John Paul, who lamented the decline of faith in the developed world and said it explained the Catholic Church's struggle with falling attendance in the West in recent years.)

Cũng theo tin hãng Reuters ở Rome thì Giáo hoàng Benedict 16 đã phải đau lòng mà chấp nhận một sự thực:

“Thật là khác lạ trong thế giới Tây Phương, một thế giới mệt nhọc với chính văn hoá của mình, một thế giới ở thời điểm mà không có bằng chứng nào là con người còn cần đến Thiên Chúa nữa, và còn cần ít hơn đến Chúa Ki Tô. Những Giáo Hội gọi là 'truyền thống' xem ra như đang chết dần.”

Theo một phúc trình mới đây của Vatican thì trong một số nước phát triển, Giáo dân đi dự lễ ngày Chủ Nhật chỉ còn khoảng 5%. Ngài nói thêm: Tuy nhiên không phải chỉ có đạo Chúa Rô-ma bị như vậy mà Giáo Hội Tin Lành cũng bị ảnh hưởng nặng hơn nữa trong thời điểm lịch sử này. Không thấy có giải pháp nào mau chóng và thần diệu cả để cứu vãn giúp Giáo Hội chúng ta cả.

(It is different in the Western world, a world which is tired of its own culture, a world which is at the point where there’s no longer evidence for a need of God, even less of Christ," he told a meeting of clergy in the Italian Alps.

"The so-called traditional churches look like they are dying," he said, according to a text published by Vatican daily L’osservatore Romano.

Participation at Sunday Mass in some developed countries was as low as 5 percent, a recent Vatican report said.

"The Catholic Church is not doing as badly as the big Protestant Churches but naturally it shares the problem of this moment in historỵ" "There’s no system for a rapid change.”)

Giáo hoàng khuyên tín đồ đạo Chúa Rô-ma, nhắm vào khối tín đồ đạo Chúa Rô-ma lạc hậu ở Phi Châu, Nam Mỹ, Phi Luật Tân, và Việt Nam, hãy kiên trì giữ vững đức tin, tiếp tục tiến bước trong đường hầm [keep walking in the tunnel], có thể ánh sáng le lói của Chúa Ki-Tô sẽ xuất hiện ở cuối đường hầm [Christ light would appear at the end]

Gần đây nhất, ngày 9 tháng 4, 2007, Giáo hoàng Benedict 16 lại cảnh báo là “Âu Châu có vẻ như sẽ mất đức tin trong tương lai, và gọi những người Âu Châu chỉ muốn có ít con là theo “chủ nghĩa cá nhân nguy hiểm” [trong khi cả thế giới đang lo nạn nhân mãn và cổ súy hạn chế sinh đẻ] Giáo hoàng nói: “Bất hạnh thay, chúng ta phải ghi nhận là Âu Châu có vẻ như đang tuột xuống một con đường có thể đưa Âu Châu đến sự giã từ lịch sử” [Ki Tô Giáo vẫn cho rằng lịch sử Âu Châu là lịch sử Ki Tô Giáo]

(Time, April 9, 2007: “One must unfortunately note that Europe seems to be going down a road which could lead it to take its leave from history” Pope Benedict XVI, warning that Europe appears to be losing faith in its future, calling some Europeans’ desire to have fewer children “dangerous individualism”.)

Ngoài ra, trong một hội nghị đặc biệt vào năm 1999, các giám mục Âu châu tuyên bố rằng các dân tộc trong toàn lục địa Âu Châu đã quyết định sống “như là Thiên chúa không hề hiện hữu”.

(At a special synod in 1999, the bishops of Europe declared that the peoples of the entire continent had decided to live “as though God did not exist”.)

Trong khi đó thì Phật Giáo lại phát triển mạnh trên thế giới tuy rằng Phật Giáo không bao giờ có chủ trương xâm lăng văn hóa, hay xâm lăng tôn giáo, hay kiếm tín đồ bằng tất cả những thủ đoạn bất chính như đạo Chúa Rô-ma.

Thật vậy, ngay từ năm 1969, John H. Garabedian & Orde Coombs đã xuất bản cuốn Những Tôn Giáo Đông Phương Trong Thời Đại Điện Tử (Eastern Religions In The Electric Age), hình bìa ngoài là hàng chữ lớn viết lên tường: Chúa Ki-Tô Đã Chết - Phật Đang Sống (Christ Is Dead - Buddha Lives), nội dung nói về cuộc nổi giậy đạo đức ở Mỹ (moral revolt in America), phân tích tại sao hàng triệu giới trẻ đang vứt bỏ những truyền thống của họ và tìm kiếm những giải đáp mới trong những tư tưởng và tôn giáo Đông phương (Why millions of young people are rejecting their own traditions and seeking new answers in the ideas and religions of the East)

Năm 1994, Stephen Batchelor xuất bản cuốn Sự Thức Tỉnh Của Tây Phương (The Awakening of the West), nội dung viết về lịch sử tiếp xúc của Phật Giáo với Tây phương. Cuốn sách được giới thiệu như sau:

"Cuốn "Sự Thức Tỉnh Của Tây Phương" là một cuốn viết rất hay về lịch sử tiếp xúc của Phật Giáo với Tây phương trong 2000 năm qua - một cuốn sử biên về những cơ hội bỏ lỡ, sự kiêu căng văn hóa, thảm kịch chính trị, và những giấc mộng không thành. Từ thời đại đế Alexandre, các vua chúa và giáo hoàng Tây phương đã mong mỏi kiếm được quyền lực bằng cách chinh phục Á Châu. Qua nhiều thời kỳ họ đã phái từng đợt sứ giả và các nhà truyền giáo tới Á Châu để tiếp xúc với những người "ngoại đạo", nhưng tâm thức hẹp hòi của người Tây phương đã làm cho những người này chẳng biết được bao nhiêu về Phật Giáo.

Ngày nay Phật Giáo được coi như là một tôn giáo phát triển nhanh nhất và là một trong những phong trào tinh thần có ảnh hưởng nhiều nhất ở Tây phương."

(The "Awakening of the West" is a beautifully written history of the Encounter of Buddhism with the West during the past 2000 years - a chronicle of missed opportunities, cultural arrogance, political tragedy, and unfulfilled dreamd. Since the time of Alexander the Great, European kings and popes longed for the power to be gained through the conquest of Asia. They sent periodic streams of envoys and missionaries to establish contact with the "infidels," but the European's narrow-mindedness prevented them from learning much at all about Buddhism.

Buddhism is said to be the fastest growing religion and one of the most influential spiritual movements in the West.)


Tại sao Phật Giáo lại có thể phát triển ở Tây phương, một thế giới vẫn được coi, hay tự nhận, là văn minh tiến bộ nhất, và tôn giáo Tây phương, Ki Tô Giáo, vẫn được coi, hay tự nhận, là tôn giáo mạc khải, tôn giáo duy nhất có giá trị trên thế gian. Điều này không có gì là lạ. Vì một khi người dân Tây phương nhận thức được rằng, tôn giáo Tây phương, điển hình là Ki Tô Giáo, chẳng qua chỉ là một mớ những điều hoang đường mê tín không còn phù hợp với sự tiến bộ trí thức của con người thời đại ngày nay, thì tất nhiên người Tây phương phải đi tìm một giá trị tâm linh thực sự ở nơi khác. Nơi khác này không ở đâu ngoài Phật Giáo.

Sau đây là một thí dụ điển hình về sự thức tỉnh của con người Tây phương: sự xuất bản cuốn Tinh Túy Của Phật Giáo: Một Khai Tâm Thực Hành Tứ Diệu Đế Của Tôn Giáo Thích Hợp Nhất Cho Thế Giới Ngày Nay (The Essence of Buddhism: A Practical Introduction To The Four Noble Truths Of The Religion Most Suited To Today’s World), tác giả là John Walters. Cuốn sách nhỏ này, vào khoảng 150 trang, rất đặc biệt, vì đó là tác phẩm của một người trưởng thành trong truyền thống Ki Tô, bị nhồi sọ Phật Giáo là một tôn giáo yếm thế, vô vọng, một dạng sơ khai của chủ thuyết hiện sinh [Buddhism as a defeatist philosophy of pessimism and hopelessness, a primitive form of Existentialism] v..v.., và tin rằng Ki Tô Giáo là tôn giáo duy nhất có ích cho nhân loại [in the bellief that Christianity was the only religion that had anything useful to offer to mankind]. Nhưng sau một chuyến du hành Thái Lan, Miến Điện, Tích Lan, ông ta đã thấy tận mắt thực chất của Phật Giáo, hoàn toàn không như những điều ông đã được nhồi vào đầu từ khi còn nhỏ. Ông bèn suy nghĩ lại, tìm hiểu lịch sử và so sánh Ki Tô Giáo với Phật Giáo. Ông nghĩ tới “những sai lầm và tội ác của những Giáo hội Ki Tô và những giới chức lãnh đạo trong quá khứ” (the blunders and crimes of the churches and their leaders in past ages), những lễ tiết (rituals) trong Ki Tô Giáo mà ông cho là có tính cách “mê tín tàn bạo” (sadistic superstition) và so sánh với “một trong những sự vinh quang nhất của Phật Giáo là tinh thần khoan nhượng” (one of the greatest glories of Buddhism is its tolerance).

Chân giá trị của Phật Giáo đã làm cho John Walters thức tỉnh, thức tỉnh khỏi những điều sai sự thực, mê muội mà tôn giáo truyền thống của ông đã đầu độc đầu óc ông từ khi ông còn nhỏ. Và đây là sự thức tỉnh về tư duy, một khả năng quý báu nhất của con người.

Nhưng không phải là những Giáo hội Ki Tô và những giới chức lãnh đạo Ki-tô chỉ có những sai lầm và tội ác trong quá khứ, mà ngày nay, trong thế kỷ 21, vụ xì-căng-đan bao che các linh mục loạn dâm và ấu dâm của từ giáo hoàng xuống tới các hồng y, giám mục đang nổ ra như bom trên khắp thế giới.

Tin trên tờ Wall Street Journal ngày thứ Bảy 24 tháng 4, 2010, trang A6, bài “Third Bishop Resigns Over Abuse” cho giám mục Roger Joseph Vangheluwe ở Bruges, Bỉ, là giám mục thứ ba trong vòng ba ngày, xin từ chức, thú nhận là đã cưỡng bách loạn dâm với một trẻ em 25 năm trước và đã được giáo hoàng Benedict XVI chấp thuận.

Chúng ta phải hiểu rằng giáo hoàng cho ông giám mục trên từ chức không có nghĩa là ông giám mục đó bị lột áo chùng thâm của giám mục, mà chỉ là biện pháp để đưa ông ta đến một nơi khác, cũng như Hồng Y Bernard Law ở Boston khi xưa, xin từ chức ở Boston được chấp thuận và đưa về Vatican làm một chức vụ lớn, lương cao, và được phái đến Việt Nam để con chiên Việt Nam hân hoan đón tiếp trong “năm thánh”(sic).

Với những sự kiện như trên, tôi nghĩ rằng từ nay giáo hội đạo Chúa Rô-ma không còn mặt mũi nào còn có thể tự xưng là một giáo hội “thánh thiện, duy nhất, tông truyền” được nữa.

Vậy bằng cách nào mà các tín đồ Ki-tô có thể “hủy phá Tăng bảo” hay “ngăn chận ảnh hưởng của Phật Giáo ở trong nước cũng như trên thế giới. Càng âm mưu, càng dùng thủ đoạn xuyên tạc, họ càng để lộ sự yếu kém về trình độ hiểu biết của họ., tinh thần nô lệ mù quáng của họ, và nhất là, họ đã tự mình xa lánh dân tộc, tổ quốc.




--------------------------------------------------------------------------------

Các bài cùng đề tài:

- Âm Mưu Ngăn Chận Ảnh Hưởng của Phật Giáo

- Tản Mạn Xung Quanh Cuộc Nghinh Rước Xá Lợi Phật (Trần Chung Ngọc)



Trang Tôn giáo

~~~ Chữ kí ~~~
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
-=SVN=-
Tổng Tư Lệnh
Tổng Tư Lệnh
avatar

Biệt danh : Đại Tướng
Chức Vụ : Chủ Tịch

Tổ chức
Huân chương
Cống hiến : 307
Đồng : 100751
Vinh danh : 3
Gia nhập : 22/03/2010

Dân tộc : Việt Nam
Phương châm : Yêu trong không tiền !

Bài gửiTiêu đề: Re: Tản Mạn Xung Quanh Cuộc Nghinh Rước   Fri Apr 30, 2010 3:20 pm


~~~ Chữ kí ~~~
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Tản Mạn Xung Quanh Cuộc Nghinh Rước
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Quanh IMDG Code
» Tâm sự của một sinh viên sau sau khi rời ghế nhà trường
» [Fun VIP] 16 ĐIỀU ĐỂ NHẬN BIẾT NHỮNG VIPS CHUNG QUANH BẠN
» [GAME] bí ẩn ngày sinh của chúng ta cùng vs bigbang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Liên Minh Các Lực Lượng Quốc Gia Việt Nam :: Thông Tin Khác ! :: Các Thông Tin :: Bàn Luận :: Tôn Giáo-
Chuyển đến