Liên Minh Các Lực Lượng Quốc Gia Việt Nam

Liên Minh SVN
 
CổngCổng  Trang ChínhTrang Chính  CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng NhậpĐăng Nhập  Đăng kýĐăng ký  Diễn Đàn VBBDiễn Đàn VBB  Sách HiếmSách Hiếm  
http://matcuoi.comhttp://matcuoi.comhttp://matcuoi.comhttp://matcuoi.comChào các bạn chúc một ngày vui vẻ ! Dân tộc Việt Nam muôn năm !Diễn đàn đã chuyển qua đây http://www.lienminhsvn.co.cc http://sachhiem.net !http://matcuoi.comhttp://matcuoi.comhttp://matcuoi.comhttp://matcuoi.com

Đồng hồ

Hanoi

Địa chỉ web
Sách Hiếm Quân Đội Công An Công An Chính Phủ Quốc Hội Đảng Cộng Sản Viện Kiểm Sát Đảng Cộng Sản Bộ Giáo Dục Bộ Y Tế
Thông báo !
Sun Apr 11, 2010 11:26 am by -=SVN=-
Thông báo ! Các bạn muốn làm admin thì hãy đăng kí vào trong này rồi tuần sau tôi sẽ cho lên hết !
Các bạn hãy đóng góp cho diễn đàn này !

Comments: 0
October 2018
MonTueWedThuFriSatSun
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
293031    
CalendarCalendar
Top posters
-=SVN=-
 
ThanhKhoa
 
tuquynh
 
Admin
 
qwerty68
 
kimerajamm
 
lavivi
 
moonlight172
 
chuongtk
 
gianggiangonline
 
Latest topics
Thống kê
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Thống Kê
Hiện có 2 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 2 Khách viếng thăm

Không

Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 17 người, vào ngày Thu Jul 18, 2013 10:13 pm

Share | 
 

 Tôi Đọc Xuất Ê-Díp-Tô ký

Go down 
Tác giảThông điệp
-=SVN=-
Tổng Tư Lệnh
Tổng Tư Lệnh
avatar

Biệt danh : Đại Tướng
Chức Vụ : Chủ Tịch

Tổ chức
Huân chương
Cống hiến : 307
Đồng : 100751
Vinh danh : 3
Gia nhập : 22/03/2010

Dân tộc : Việt Nam
Phương châm : Yêu trong không tiền !

Bài gửiTiêu đề: Tôi Đọc Xuất Ê-Díp-Tô ký   Thu Apr 29, 2010 12:14 pm

Tôi Đọc Xuất Ê-Díp-Tô ký

Sách thứ hai của Môi-se

Gã Học Trò

25 tháng 4, 2010



Lúc đầu, tôi định chỉ đọc "Sáng Thế Ký" thôi, nhưng càng đọc càng thấy "kinh thánh" có nhiều điều "ngộ nghĩnh, khác lạ" nên tìm thì giờ để đọc thêm các quyển khác, và cố gắng ghi lại để chia sẻ với mọi người. Nếu không, sẽ là điều đáng tiếc.

Môi-se (có phải là Môi-se hay người nào khác?) đã viết đến năm cuốn sách, sau "Sáng Thế Ký" đến "Xuất Ê-Díp-Tô ký". Nhưng tất cả cũng chỉ cho dân Y-sơ-ra-ên mà thôi! Dùng những lời này cho cả thế giới là một việc phóng đại hơi quá nhiều.

Trong "Sáng Thế Ký" có viết: "Trong một sự hiện thấy ban đêm kia", Ðức Chúa Trời phán cùng Y-sơ-ra-ên (Gia-cốp) rằng:

"46 3Ðức Chúa Trời phán: Ta là Ðức Chúa Trời, Ðức Chúa Trời của cha ngươi. Hãy xuống Ê-díp-tô, đừng sợ chi, vì tại đó ta sẽ làm cho ngươi thành một nước lớn (for I will there make of thee a great nation). 4Chánh ta sẽ xuống đến đó với ngươi, và chánh ta cũng sẽ dẫn ngươi về chẳng sai. Giô-sép sẽ vuốt mắt ngươi nhắm lại".

Thế rồi, Gia-cốp bèn cùng toàn thể gia đình, con cái được bảy mươi người kéo đến ở tại xứ Ê-díp-tô cùng gia đình Giô-sép. Kinh Thánh viết như sau:

"1 6Vả, Giô-sép và anh em người cùng mọi kẻ đồng đời đó đều chết hết. 7Con cháu Y-sơ-ra-ên thêm nhiều lạ lùng, nẩy nở ra, và trở nên rất cường thạnh; cả xứ đều đầy dẫy".

Quý vị có thấy Ðức Chúa Trời lạ đời chưa? Kêu Gia-cốp xuống ở đậu (kiều ngụ) trên đất nước Ê-díp-tô, mà lại làm "cho ngươi thành một nước lớn"; cùng khiến con cháu Y-sơ-ra-ên nẫy nở "cả xứ đều đầy dẫy". Ðức Chúa Trời "công bình" là thế đấy!

Lại nữa:

"2 23Sau cách lâu, vua xứ Ê-díp-tô băng; dân Y-sơ-ra-ên than thở kêu van vì phải phục dịch khổ sở; tiếng kêu van lên thấu Ðức Chúa Trời. 24Ngài nghe tiếng than thở chúng, nhớ đến sự giao ước mình kết lập cùng Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp. 25Ðức Chúa Trời đoái lại dân Y-sơ-ra-ên, nhận biết cảnh ngộ của chúng".

Tôi không biết phải viết như thế nào về đoạn Kinh Thánh này: Tại sao trong thời gian dài bị vua Ê-díp-tô đày đọa, dân Y-sơ-ra-ên vẫn than thở, nhưng Ðức Chúa Trời "đã đi đâu" mà không nghe thấy để đến khi vua Ê-díp-tô chết đi, theo lẽ người Y-sơ-ra-ên nên mừng mới phải! Tại sao họ lại "than thở" để "Ðức Chúa Trời nghe tiếng than thở chúng" rồi "nhớ đến sự giao ước mình kết lập" mới "đoái lại dân Y-sơ-ra-ên, nhận biết cảnh ngộ của chúng".

Ðức Chúa Trời "ăn không ngồi rồi" ở trên cao, làm cho người ta "có lòng kinh sợ Ðức Chúa Trời, nên Ngài làm cho nhà họ được thạnh vượng" (Exodus 1:21) thế mà Ngài đã quên sự giao ước của mình một "hơi dài" đến quá lâu, ít ra: Từ trước khi Môi-se chưa sinh ra cho đến Môi-se có con. Như vậy Ðức Chúa Trời này từ đâu được sinh ra? Chắc chắn không phải "tự hữu, hằng hữu, toàn năng, công bình, chân thật" ở trên trời mà ra, mà chính là "sản phẩm" của con người, hay nói một cách khác: Ngài chỉ là một nhân vật thần thoại, tưởng tượng của dân Y-sơ-ra-ên mà thôi! Mời quý vị xét lại xem sao?

Rồi tội nghiệp Ðức Chúa Trời phải xuất hiện ở giữa bụi gai đang cháy để phán cùng Môi-se:

"3 5Ðức Chúa Trời phán rằng: Chớ lại gần chốn nầy. Hãy cổi giày ngươi ra, vì chỗ ngươi đương đứng là đất thánh. 6Rồi Ngài lại nói: Ta là Ðức Chúa Trời của tổ phụ ngươi, Ðức Chúa Trời của Áp-ra-ham, Ðức Chúa Trời của Y-sác, và Ðức Chúa Trời của Gia-cốp. Môi-se liền che mặt, vì sợ nhìn đến Ðức Chúa Trời.

7Ðức Giê-hô-va phán rằng: Ta đã thấy rõ ràng sự cực khổ của dân ta tại xứ Ê-díp-tô (And the LORD said, I have surely seen the affliction of my people which are in Egypt), và có nghe thấu tiếng kêu rêu vì cớ người đốc công của nó; phải, ta biết được nỗi đau đớn của nó. 8Ta ngự xuống đặng cứu dân nầy khỏi tay người Ê-díp-tô, dẫn từ xứ ấy lên đến một xứ kia đẹp đẽ và rộng rãi, đượm sữa và mật, tức là nơi dân Ca-na-an, dân Hê-tít, dân A-mô-rít, dân Phê-rê-sít, dân Hê-vít và dân Giê-bu-sít ở. 9Nầy, tiếng kêu rêu của dân Y-sơ-ra-ên thấu đến ta, và ta đã thấy dân Ê-díp-tô hà hiếp chúng nó thể nào; 10vậy bây giờ, hãy lại đây, đặng ta sai ngươi đi đến Pha-ra-ôn, để dắt dân ta, là dân Y-sơ-ra-ên, ra khỏi xứ Ê-díp-tô".

Thật là lạ lùng, Ðức Chúa Trời không chịu phán, hoặc thiêu cháy cả xứ và dân Ê-díp-tô đi thì có tiện hơn không? Tại sao Ngài phải nhờ đến Môi-se? Vậy trong sách nầy những quyền năng của Ngài đâu mất cả rồi? Và Ngài phải hiện ra trong bụi gai đang cháy! Thật tôị nghiệp cho Ngài vô cùng! Những người viết ra Kinh Thánh dần dần hạ thấp Ngài quá đáng! Ðúng là những con người không biết "kinh sợ" Ngài chút nào? Sao Ngài không chịu làm cho nó chết đi, để nó phải "sáng danh", phụng thờ Ngài, vì Ngài là "Ðấng Tự Hữu Hằng Hữu" (Exodus 3:14) kia mà!

Trong sách này, còn cho thấy Ðức Chúa Trời biết "bày vẻ" nói láo để dân Y-sơ-ra-ên kiếm cớ đi ra khỏi Ê-díp-tô, cùng "quyền lực" của Ngài cũng chịu thua nhà vua xứ đó, tuy nhiên Ngài đã dùng đến "những phép lạ" như sau:

"3 18Dân sự sẽ vâng theo lời ngươi; vậy, ngươi và các trưởng lão Y-sơ-ra-ên hãy đi yết kiến vua xứ Ê-díp-tô mà tâu rằng: Giê-hô-va Ðức Chúa Trời của dân Hê-bơ-rơ, đã hiện ra cùng chúng tôi. Vậy bây giờ, xin để cho chúng tôi đi đến nơi đồng vắng, cách chừng ba ngày đường, đặng dâng của lễ cho Giê-hô-va Ðức Chúa Trời chúng tôi. 19Vả, ta biết rằng dẫu lấy quyền lực ép buộc vua Ê-díp-tô, thì người cũng chẳng bao giờ cho các ngươi đi! 20Nhưng ta sẽ giơ tay ra hành xử Ê-díp-tô bằng các phép lạ ta làm giữa xứ đó, sau rồi họ sẽ cho các ngươi đi. 21Ta sẽ làm cho dân nầy được ơn trước mắt người Ê-díp-tô; vậy, khi nào các ngươi ra đi, thì sẽ chẳng đi ra tay không; 22nhưng mỗi người đờn bà sẽ hỏi xin người nữ lân cận, cùng kẻ ở tạm nhà mình những đồ bằng vàng, bằng bạc và quần áo, mặc lấy cho con trai con gái mình. Các ngươi sẽ lột trần dân Ê-díp-tô là như vậy". (and ye shall spoil the Egyptians).

Tôi đọc đến câu "Các ngươi sẽ lột trần dân Ê-díp-tô là như vậy" thì tôi cảm thấy "rùng mình, ớn lạnh" cho Ðức Chúa Trời, một Ðức Chúa Trời được xem là "công bình" trong Kinh Thánh! Không biết những người "tín hữu" khi đọc đến đây có cảm tưởng ra sao? Chứ riêng tôi, tôi thấy “kinh tởm” ông Đức Chúa Trời nầy quá rồi!

Không những Ðức Chúa Trời chỉ cho Môi-se làm những phép lạ, Ngài còn "dạy" cho Môi-se cách để nói với Pha-ra-ôn; nhưng chưa vừa ý, Ngài còn: "Nhưng ta sẽ khiến người cứng lòng chẳng cho dân sự đi". Quả thật, đúng là âm mưu của Ðức Chúa Trời thì không ai có thể sánh kịp!

"4 22Vậy, ngươi phải tâu cùng Pha-ra-ôn rằng: Ðức Giê-hô-va có phán như vầy: Y-sơ-ra-ên là con ta, tức trưởng nam ta, 23nên ta có phán cùng ngươi rằng: Hãy cho con ta đi, để nó phụng sự ta, mà ngươi đã từ chối không cho nó đi. Nầy, ta sẽ giết con trai ngươi, là con trưởng nam của ngươi".

Xem như thế, thì ta đã thấy Ðức Chúa Trời "khoái" giết người lắm! Nhưng trong những câu sau đây còn cho chúng ta biết Ðức Chúa Trời cũng "thích hành hạ" người khác chẳng kém gì:

"6:1 Ðức Giê-hô-va phán cùng Môi-se rằng: Bây giờ ngươi hãy xem những điều ta sẽ hành Pha-ra-ôn; vì nhờ tay quyền năng ép buộc vua đó sẽ tha và đuổi dân Y-sơ-ra-ên ra khỏi xứ mình".

Và:

"7 3Ta sẽ làm cho Pha-ra-ôn cứng lòng và thêm nhiều dấu lạ phép kỳ trong xứ Ê-díp-tô. 4Nhưng Pha-ra-ôn sẽ chẳng nghe các ngươi đâu; ta sẽ tra tay vào đất Ê-díp-tô, dùng những sự đoán phạt nặng nề, đặng rút khỏi xứ đó các quân đội ta, là dân Y-sơ-ra-ên. 5Khi nào ta tra tay vào xứ Ê-díp-tô mà rút quân Y-sơ-ra-ên ra khỏi giữa vòng người Ê-díp-tô, thì họ sẽ biết ta là Ðức Giê-hô-va".

Trong sách thứ hai này, Ðức Chúa Trời còn chứng tỏ sự gian ác của mình sau khi nhờ đến tay Môi-se và A-rôn để gieo những tai họa đến cho Pha-ra-ôn, dân chúng và cả xứ Ê-díp-tô bảy lần: Làm cho nước sông hôi thúi; ếch nhái bò tràn lan; muỗi, ruồi mòng; súc vật bị bệnh dịch; ghẻ chốc rồi mưa đá; Ngài thẳng thừng tuyên bố:

"10 1Ðức Giê hô va phán cùng Môi-se rằng: Hãy đi đến Pha-ra-ôn, vì ta đã làm rắn lòng người và lòng quần thần, để làm cho các dấu lạ của ta tỏ ra giữa họ, 2hầu cho ngươi thuật cùng con và cháu mình những công việc to tát ta đã làm trên dân Ê-díp-tô, các dấu lạ ta đã làm giữa vòng họ, đặng các ngươi biết rằng ta là Ðức Giê-hô-va".

Thì "té" ra, Ðức Chúa Trời cũng biết "điếm đàng" không thua những con người điếm đàng nào trong nhân thế: Ngài mượn Môi-se và A-rôn để thực hiện điều mình muốn; nhưng Ngài khiến Pha-ra-ôn "thêm cứng lòng" để Ngài làm những phép lạ trên dân Ê-díp-tô hầu chứng tỏ cùng Môi-se, A-rôn và dân Y-sơ-ra-ên biết rằng Ngài là Ðức Chúa Trời Giê-hô-va. Thế thì, quả Ngài là Ðức Chúa Trời có khác! Ðức Chúa Trời trong Kinh Thánh chẳng ai bằng!

Thú thật khi tôi đọc đến những đoạn này, khiến tôi không biết mình phải dùng đến danh từ hay tĩnh từ nào nhằm diễn tả cho đúng những việc làm, âm mưu của Ðức Chúa Trời trong Kinh Thánh. Tôi bị "bế tắc" trước những ngôn từ! Không hiểu sao người ta vẫn giảng Ðức Chúa Trời "Thánh thiện, Tốt lành, Nhân từ, Công bằng, và Chân thật vô cùng". Thế thì, Ðức Chúa Trời trong "Sáng Thế Ký" và "Xuất Ê-díp-tô ký" này là ai? Mời quý vị cùng tôi đọc thêm vài đoạn nữa:

"11 1Vả, Ðức Giê-hô-va có phán cùng Môi-se rằng: Ta sẽ giáng cho Pha-ra-ôn và xứ Ê-díp-tô một tai vạ nữa; đoạn, người sẽ tha các ngươi đi khỏi đây. Khi người định tha đi, thì sẽ đuổi các ngươi ra khỏi đây. 2Vậy, hãy nói cùng dân sự và dặn rằng mỗi người bất luận nam hay nữ phải xin kẻ lân cận mình những đồ bằng bạc và bằng vàng".

Tai họa thứ mười mà Ðức Giê-hô-va giáng xuống cho Pha-ra-ôn và cả xứ Ê-díp-tô được báo như sau:

"11 4Môi-se nói: Ðức Giê-hô-va có phán như vầy: Chừng giữa đêm ta sẽ ra tuần hành xứ Ê-díp-tô. 5Hết thảy con trưởng nam trong xứ Ê-díp-tô sẽ chết, từ thái tử của Pha-ra-ôn ngồi trên ngai mình, cho đến con cả của người đòi ở sau cối, và luôn mọi con đầu lòng của súc vật nữa. 6Trong cả xứ Ê-díp-tô sẽ có tiếng kêu la inh ỏi, cho đến đỗi chưa hề có, và sẽ chẳng bao giờ có giống như vậy nữa. 7Nhưng, trong cả dân Y-sơ-ra-ên dầu đến một con chó cũng sẽ chẳng sủa hoặc người, hoặc vật; hầu cho các ngươi biết rằng Ðức Giê-hô-va phân biệt dân Y-sơ-ra-ên cùng người Ê-díp-tô là dường nào".

Trong đoạn này ghi rõ ràng Ðức Chúa Trời phân biệt người Y-sơ-ra-ên hẳn riêng ra với người Ê-díp-tô mặc dù người Y-sơ-ra-ên được phép "kiều ngụ" trên đất Ê-díp-tô đã "bốn trăm ba mươi năm". Ðức Chúa Trời Giê-hô-va đã hành hạ và "trấn lột" người Ê-díp-tô như thế nào cũng chỉ vì đem lợi về cho người Y-sơ-ra-ên. Sở dĩ như vậy, vì Ðức Chúa Trời là Ðức Chúa Trời của dân Y-sơ-ra-ên. Kinh Thánh đã nói như vậy và Ðức Chúa Trời cũng đã "phán" như vậy! Nếu những ai không tin điều tôi viết cứ lật Thánh Kinh mà coi lại. Coi xong, xin đừng buồn! Nhưng theo tôi nghĩ, nếu quý vị đã là "con chiên dòng" lâu năm, chắc quý vị cũng chưa đọc đến Kinh Thánh được mấy hàng. Vì khi quý vị đọc, nghiên cứu kỹ thì quý vị có thể không bao giờ đụng đến nó nữa. Vì chỉ một lần, chỉ cần một lần thôi; ta cũng thấy rõ được "niềm tin" của mình thuộc về nơi đâu?

Ðức Chúa Trời Giê-hô-va cứ sợ người ta không biết được danh Ngài mà sáng danh, Ngài phải "gài bẫy" giết chết, gây tai họa người khác để dân Y-sơ-ra-ên thấy được Ngài là Ðức Chúa Trời. Ở đây, Ðức Chúa Trời "mưu toan" giết người để "người Ê-díp-tô sẽ biết ta là Ðức Giê-hô-va":

"14 17Còn ta sẽ làm cho dân Ê-díp-tô cứng lòng theo dân Y-sơ-ra-ên xuống biển, rồi ta sẽ được rạng danh vì Pha-ra-ôn, cả đạo binh, binh xa, cùng lính kỵ người. 18Khi nào ta được rạng danh vì Pha-ra-ôn, binh xa, cùng lính kỵ người, thì người Ê-díp-tô sẽ rõ ràng ta là Ðức Giê-hô-va vậy".

Và Ngài đã làm:

"14 26 Ðức Giê-hô-va phán cùng Môi-se rằng: Hãy giơ tay ngươi ra trên biển, nước sẽ trở lấp người Ê-díp-tô, binh xa và lính kỵ của chúng nó. 27Môi-se bèn giơ tay mình ra trên biển, lối sáng mai, nước trở lấp phủ đáy biển lại, người Ê-díp-tô chạy trốn bị nước chận; vậy Ðức Giê-hô-va xô họ xuống giữa biển. 28Thế thì, nước trở lại bao phủ binh xa, lính kỵ của cả đạo binh Pha-ra-ôn đã theo dân Y-sơ-ra-ên xuống biển, chẳng còn sót lại một ai. 29Song dân Y-sơ-ra-ên đi giữa biển như đi trên đất cạn; nước làm thành vách ngăn bên hữu và bên tả. 30Trong ngày đó, Ðức Giê-hô-va giải cứu dân Y-sơ-ra-ên thoát khỏi tay người Ê-díp-tô; dân ấy thấy người Ê-díp-tô chết trên bãi biển. 31Dân Y-sơ-ra-ên thấy việc lớn lao mà Ðức Giê-hô-va đã làm cho người Ê-díp-tô, nên kinh sợ Ngài, tin Ngài và Môi-se, là tôi tớ Ngài".

Ðức Giê-hô-va thường làm những "sự dữ" để răn đe người ta phải kinh sợ, phụng thờ Ngài; mà Ngài lại "có lòng đa nghi" cho nên Ngài đã:

"16:4 Ðức Giê-hô-va bèn phán cùng Môi-se rằng: Nầy, ta sẽ từ trên trời cao làm mưa bánh xuống cho các ngươi. Dân sự sẽ đi ra, mỗi ngày nào thâu bánh đủ cho ngày nấy, đặng ta thử dân coi có đi theo luật lệ của ta hay chăng?"

Ðức Chúa Trời này cũng "độc tài" chán đi thôi! Ngài bắt người ta phải theo luật lệ của Ngài đặt ra. Ngài đặt luật theo "con người" thì Ngài đã chẳng là Thần thánh rồi! Vậy Ngài từ đâu mà ra? Từ con người, từ thần thoại hay tự hữu? Cần xét lại vấn đề! Ðức Chúa Trời lại còn mang hận thù "dai dẳng" hơn con người nhiều:

"17 15Môi-se lập lên một bàn thờ, đặt tên là "Giê-hô-va cờ xí của tôi"; 16và nói rằng: Bởi vì A-ma-léc giơ tay lên nghịch cùng Ðức Chúa Giê-hô-va, nên Ðức Giê-hô-va chinh chiến với A-ma-léc từ đời nầy qua đời kia (from generation to generation)"

Quả thật, một Ðức Chúa Trời như Giê-hô-va đầy quyền năng như vậy, chỉ cần "một lời phán" sẽ có mọi vật; và chỉ cần "một sân hận" thì nhiều vật có thể mất đi; thế mà, A-ma-léc "nghịch" cùng Ngài, Ngài phải chinh chiến với họ từ đời này đến đời kia. Ðó là một chuyện "đần độn" trong Kinh Thánh!

Không những vậy, Ðức Giê-hô-va đã "thi ân" cho người Y-sơ-ra-ên mà "lại thường" hay kể ân để bắt buộc người Y-sơ-ra-ên phải tuân theo những luật lệ của mình đặt ra, đã là một điều không ổn. Và Ngài hành hạ dân Ê-díp-tô, giết chết nhiều người ở biển Ðỏ, thế mà lại "hãnh diện" cùng với dân Y-sơ-ra-ên thì "nếu xét" về lý, thì Ðức Chúa Trời trong cả hai sách của "Môi-se" không đủ "Tư cách" chút nào cả.

Quý vị đọc các câu sau để thấy thái độ "nhân từ" của Ðức Chúa Trời:

"Vả, ngươi hãy phân định giới hạn cho dân sự ở chung quanh núi, và dặn rằng: Khá giữ mình đừng leo lên núi, hoặc đụng đến chơn; hễ kẻ nào đụng đến thì sẽ bị xử tử (shall be surely put to death) (19:12).

Hoặc:

"19:21 Ðức Giê-hô-va phán rằng: Hãy xuống cấm dân sự đừng xông pha đến gần Ðức Giê-hô-va mà nhìn, e nhiều người trong bọn phải chết chăng" (And the LORD said unto Moses, Go down, charge the people, lest they break through unto the LORD to gaze, and many of them perish).

Và sau đây là các câu trong Kinh Thánh để chứng minh cho điều ấy:

"19 3Môi-se bèn lên đến Ðức Chúa Trời, Ðức Giê-hô-va ở trên núi gọi người mà phán rằng: Ngươi hãy nói như vầy cho nhà Gia-cốp, và tỏ điều nầy cho dân Y-sơ-ra-ên: 4Các ngươi đã thấy điều ta làm cho người Ê-díp-tô, ta chở các ngươi trên cánh chim ưng làm sao, và dẫn các ngươi đến cùng ta thế nào. 5Vậy, bây giờ, nếu các ngươi vâng lời ta và giữ sự giao ước ta, thì trong muôn dân, các ngươi sẽ thuộc riêng về ta, vì cả thế gian đều thuộc về ta. 6Các ngươi sẽ thành một nước thầy tế lễ, cùng một dân tộc thánh cho ta. Bấy nhiêu lời đó ngươi sẽ nói lại cùng dân Y-sơ-ra-ên".

Trước khi mở đầu cho "mười điều răn" cùng Môi-se, Ðức Chúa Trời cũng không quên kể công:

"20:2 Ta là Giê-hô-va Ðức Chúa Trời ngươi, đã rút ngươi ra khỏi xứ Ê-díp-tô, là nhà nô lệ"

Thế rồi, Ngài buộc: 1-Chỉ thờ phượng Ngài thôi; 2-Không thờ, quỳ lạy, hầu việc thần tượng khác (vì ta là Giê-hô-va Ðức Chúa Trời ngươi, tức là Ðức Chúa Trời kỵ tà, hễ ai ghét ta, ta sẽ nhơn tội tổ phụ phạt lại con cháu đến ba bốn đời, và sẽ làm ơn đến ngàn đời cho những kẻ yêu mến ta và giữ các điều răn ta) (20:5,6), chớ lấy danh Giê-hô-va Ðức Chúa Trời ngươi mà làm chơi ; 3-Nhớ ngày nghỉ đặng làm nên ngày Thánh; 4-Hãy hiếu kính cha mẹ; 5-Chớ giết người; 6-Chớ phạm tội tà dâm; 7-Chớ trộm cướp; 8-Chớ nói chứng dối cho kẻ lân cận mình; 9-Chớ muốn vợ chồng người; 10-Chớ tham của người.

Trong mười điều răn ấy, nếu xét kỹ, ta thấy Ðức Chúa Trời bắt dân Y-sơ-ra-ên hay con người phải "quy lụy" Ngài đến hai điều (điều 1 và 2); điều thứ 3 cũng vì Ngài đã nghỉ sau khi làm 6 ngày rồi (trong Sáng thế ký), thì Ngài "bắt" người ta cũng phải theo như Ngài; Với điều 5 thì Ngài đã đi quá đáng khi dạy cho dân Y-sơ-ra-ên hoặc loài người về điều này, vì qua "Sáng Thế Ký" cũng như "Xuất Ê-díp-tô ký" đã chứng tỏ "tâm địa độc ác" của Ngài: Ngài đã giết quá nhiều người, thế mà Ngài lạy dạy "chớ giết người" có là mâu thuẫn lắm không?

Ðức Chúa Trời không trộm cướp nhưng đã đồng lõa với Áp-ram gạt lấy của cải của Pha-ra-ôn và vua A-bi-mê-léc để làm giàu cho Áp-ram (trong Sáng Thế Ký); Ðức Chúa Trời hứa làm cho dân Y-sơ-ra-ên trở thành dân tộc lớn, nhưng đến nay cả mấy ngàn năm dân Y-sơ-ra-ên vẫn là một dân tộc khiêm nhường thì Ngài nghĩ sao về điều răn "chứng dối" này? Còn chớ tham của người: Vậy ai đã "trấn lột" dân Ê-díp-tô từ vàng, bạc cho đến áo xống dùm cho người Y-sơ-ra-ên (chính là Ngài Ðức Chúa Trời).

Vậy thì, những điều răn nầy chỉ là lời dạy của “kẻ cướp” để nói về đạo đức và dạy người khác đạo đức. Những tín hữu Ki-Tô giáo nghĩ sao?

Ðó là mười điều răn đã được Ðức Chúa Trời Giê-hô-va phán cùng Môi-se và các Hội Thánh lưu truyền cho đến nay và mãi mãi. Như vậy chúng ta nên nghĩ như thế nào về Hội Thánh và ông Đức Chúa Trời có một không hai nầy?

Sau những điều răn, Ðức Chúa Trời phán cùng Môi-se về những điều luật, nhưng trong đó "quyền lợi Ngài vẫn là chính yếu", nếu không sẽ có nhiều vấn đề. Chúng ta cùng lượt qua các câu sau:

"Còn nếu có sự hại chi, thì ngươi sẽ lấy mạng thường mạng, lấy mắt thưòng mắt, lấy răng thường răng, lấy tay thường tay, lấy chơn thường chơn, lấy phỏng thường phỏng, lấy bầm thường bầm, lấy thương thường thương" (21: 23-25).

"Kẻ nào tế các thần khác hơn một mình Ðức Giê-hô-va sẽ bị diệt" (22:20)

"Nếu ức hiếp họ, và họ kêu van ta, chắc ta sẽ nghe tiếng kêu của họ; cơn nóng giận ta phừng lên, sẽ lấy gươm giết các ngươi, thì vợ các ngươi sẽ trở nên goá bụa, và con các ngươi sẽ mồ côi" (22:23,24).

"Nếu người đến kêu van ta, tất ta sẽ nghe lời người, vì ta là Ðấng hay thương xót" (22:27)

"Ngươi khá giữ hết mọi lời ta phán cùng ngươi. Chớ xưng đến danh các thần khác; chớ cho nghe danh đó ở nơi miệng ngươi ra" (23:13)

"Mỗi năm ba kỳ các người phải đến trước mặt Chúa, tức là Ðức Giê-hô-va" (23:17)

"Nhưng nếu ngươi chăm chỉ nghe lời người, cùng làm theo mọi lời ta sẽ phán, ta sẽ thù nghịch cùng kẻ thù nghịch ngươi, và đối địch với kẻ đối địch ngươi. Vì thiên sứ ta sẽ đi trước mặt, đưa ngươi vào xứ của dân A-mô-rít, dân Hê-tít, dân Phê-rê-sít, dân Ca-na-an, dân Hê-vít, và dân Giê-bu-sít, rồi ta sẽ diệt chúng nó.

Ngươi chớ quì lạy và hầu việc các thần chúng nó; chớ bắt chước công việc họ, nhưng phải diệt hết các thần đó và đập nát các pho tượng họ đi. Ngươi hãy hầu việc Giê-hô-va Ðức Chúa Trời ngươi;.." (23:22-25).

"Ta sẽ sai sự kinh khiếp ta đi trước, hễ ngươi đến dân nào, ta sẽ làm cho dân ấy vỡ chạy lạc đường, và cho kẻ thù nghịch ngươi xây lưng trước mặt ngươi" (23:27)

"Ta sẽ phân định bờ cõi ngươi từ Biển đỏ chí biển Phi-li-tin, từ đồng vắng đến sông cái; vì ta sẽ giao phú dân đó vào tay ngươi, và ngươi sẽ đuổi chúng nó khỏi mặt mình. Ngươi đừng kết giao ước cùng chúng nó, hoặc cùng các thần của chúng nó. Họ sẽ chẳng ở trong xứ ngươi đâu, e khi chúng nó xui cho ngươi phạm tội cùng ta mà hầu việc các thần họ chăng; điều đó chắc sẽ thành một cái bẫy cho ngươi vậy" (23:31-33)

"Vả, bây giờ hãy để mặc ta làm, hầu cho cơn thạnh nộ ta nổi lên cùng chúng nó, diệt chúng nó đi; nhưng ta sẽ làm cho ngươi thành một dân lớn" (32:10).

"Người truyền cho họ rằng: Giê-hô-va, là Ðức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, có phán như vầy: Mỗi người trong các ngươi hãy đeo gươm bên mình, đi qua đi lại trong trại quân, từ cửa nầy đến cửa kia, và mỗi người hãy giết anh em, bạn hữu, và kẻ lân cận mình. Dân Lê-vi bèn làm y như lời Môi-se; trong ngày đó có chừng ba ngàn người bị chết" (32:27,28).

"Ðức Giê-hô-va phán rằng: Ta sẽ làm cho các sự nhơn từ ta phát ra trước mặt ngươi; ta hô danh Giê-hô-va trước mặt ngươi; làm ơn cho ai ta muốn làm ơn, và thương xót ai ta muốn thương xót. Ngài lại phán rằng: Ngươi sẽ chẳng thấy được mặt ta, vì không ai thấy mặt ta mà còn sống" (33:19,20).

Ðức Chúa Trời gọi Môi-se lên núi Si-na-i để ban bảng luật mới, Ngài phán như sau:

"Ngày mai, hãy chực cho sẵn, vừa sáng lên trên đỉnh núi Si-na-i, đứng trước mặt ta tại đó. Không ai nên lên theo cùng ngươi hết, khắp núi không nên thấy có người, và chiên, bò cũng chẳng nên ăn cỏ nơi núi nầy nữa" (34:2,3).

"Ðức Giê-hô-va ngự xuống trong đám mây, đứng gần bên Môi-se và hô danh Giê-hô-va. Ngài đi ngang qua mặt người, hô rằng: Giê-hô-va! Giê-hô-va! là Ðức Chúa Trời nhơn từ, thương xót, chậm giận, đầy dẫy ân huệ và thành thực, ban ơn đến ngàn đời, xá điều gian ác, tội trọng và tội lỗi; nhưng chẳng kể kẻ có tội là vô tội, và nhơn tội tổ phụ phạt đến con cháu trải ba bốn đời" (34:5-7).

Quý vị đọc những trích đoạn trên đây, quý vị đã thấy thế nào rồi? Tôi nghĩ rằng trong đó có thể chứa đựng nhiều điều để chúng ta hiểu về Ðức Chúa Trời trong Kinh Thánh một cách rõ ràng, hơn là những điều chúng ta được nghe truyền giảng bằng những luận điệu "ngụy biện của thần học" được sản sinh từ trong những tu viện, chủng viện để phục vụ cho một âm mưu mà tôn giáo cần có để "che mắt, làm u tối" mọi tín đồ, người dân ở những nơi mà nó đã đến! Nhất là ở những xứ nghèo đói, chậm tiến nó lại càng "dễ dàng" dụ dỗ người ta hơn.

Nếu những điều này không làm cho quý vị tin tưởng, hoặc nó chưa đủ thuyết phục quý vị được; tôi xin trích đoạn sau để quý vị tham khảo:

" 34 10Ðức Giê-hô-va phán rằng: Nầy, ta lập một giao ước. Trước mặt các dân sự của ngươi, ta sẽ làm các phép lạ chưa hề có làm trên cả mặt đất, hay là nơi dân nào; và toàn dân sự mà trong đó có ngươi, sẽ xem thấy việc Ðức Giê-hô-va, vì điều ta sẽ làm cùng ngươi là một điều đáng kinh khiếp (for it is a terrible thing that I will do with thee). 11Hãy cẩn thận về điều ta truyền cho ngươi hôm nay. Nầy, ta sẽ đuổi trước mặt ngươi dân A-mô-rít, dân Ca-na-an, dân Hê-tít, dân Phê-rê-sít, dân Hê-vít và dân Giê-bu-sít. 12 Hãy cẩn thận, đừng lập giao ước cùng dân của xứ mà ngươi sẽ vào, e chúng nó sẽ thành cái bẫy giữa ngươi chăng. 13 Nhưng các ngươi hãy phá hủy bàn thờ, đập bể pho tượng và đánh hạ các thần chúng nó. 14 Vì ngươi đừng sấp mình xuống trước mặt chúa nào khác, bởi Ðức Giê-hô-va tự xưng là Ðức Chúa Trời kỵ tà; Ngài thật là một Ðức Chúa Trời kỵ tà vậy. 15 Hãy cẩn thận đừng lập giao ước cùng dân của xứ đó, e khi chúng nó hành dâm theo các tà thần chúng nó và tế các tà thần của chúng nó, có kẻ mời, rồi người ăn của cúng họ chăng. 16 Lại đừng cưới con gái chúng nó cho con trai ngươi, e khi con gái chúng nó hành dâm với các tà thần chúng nó, quyến dụ con trai ngươi cũng hành dâm theo các tà thần của chúng nó nữa chăng. 17Ngươi chớ đúc thần tượng.

Chỉ trong đoạn này thôi đã cho chúng ta nhiều điểm cần lưu ý:

1-Ðức Chúa Trời chỉ làm các phép lạ cho Môi-se và dân Y-sơ-ra-ên xem mà thôi (sự kỳ thị chủng tộc thứ nhất).

2-Ðiều Ðức Chúa Trời làm sẽ kinh khiếp (báo điều tàn ác).

3-Ðuổi các sắc dân khác để chiếm lấy đất và ban cho người Y-sơ-ra-ên (khác với điều răn thứ bảy "Chớ trộm cướp").

4-Xúi giục phá bàn thờ, đập tượng thờ của các dân tộc khác.

5-Ðừng cưới con gái của sắc dân khác (sự kỳ thị chủng tộc thứ hai, và là nguồn gốc bắt người khác phải theo đạo trong hôn nhân).

6-Ðức Chúa Trời muốn "độc quyền" được thờ phượng.

Ðó là một số "đặc điểm" của Ðức Chúa Trời Giê-hô-va trong Kinh Thánh; chỉ qua một đoạn Kinh ngắn mà thôi. Nếu ta kết hợp trở lại thì Ðức Chúa Trời trong Kinh Thánh không phải như những nhà truyền giáo đã giảng, dạy ở nhà thờ hay trong những lớp giáo lý mà ngay cả trong các Chủng, Tu viện và xa hơn là ở ngay cả các Giáo Hội nữa. Thế thì, ta nên tin vào Kinh Thánh hay tin vào Giáo hội. Nhưng khổ nỗi Giáo hội được phát sinh từ Kinh Thánh! Vậy, ta phải làm thế nào để dành chỗ cho "Chân lý và Lý tưởng Chân-Thiện-Mỹ" một cách xứng đáng!

Sách "Xuất Ê-díp-tô ký" được kết thúc bằng mọi công việc mà dân Y-sơ-ra-ên cùng nhau dựng, trang hoàng xong đền tạm và lập người tế lễ theo đúng như Ðức Chúa Trời phán cùng Môi-se. Áng mây cùng sự vinh hiển của Ðức Giê-hô-va đầy dẫy đền tạm. Từ đó, suốt cuộc hành trình của dân Y-sơ-ra-ên, khi nào áng mây từ đền tạm ngự lên thì họ ra đi, còn không ngự lên thì họ không ra đi. Như vậy, cuộc hành trình của Môi-Se dẫn dân Do-Thái trong "Ê-Díp-Tô ký" nầy đã kéo dài khoảng 40 năm mới về đến được xứ Ca-na-an.



Gã Học Trò



Tài liệu tham khảo:

- http://thanhkinhvietngu.net/bible/phankhoi/2

- http://www.vnbaptist.net/Kinh_Thanh/sach02.htm


--------------------------------------------------------------------------------

Bài của Gã Học Trò:


Góp Ý Cùng Cô Nguyễn Thị Hồng Loan (Gã Học Trò)
Tôi đọc "Sáng Thế Ký" (Gã Học Trò)
Tôi Đọc Xuất Ê-Díp-Tô ký (Gã Học Trò)
Đức Mẹ Sầu Bi (Gã Học Trò)




Trang Tôn Giáo

~~~ Chữ kí ~~~
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
-=SVN=-
Tổng Tư Lệnh
Tổng Tư Lệnh
avatar

Biệt danh : Đại Tướng
Chức Vụ : Chủ Tịch

Tổ chức
Huân chương
Cống hiến : 307
Đồng : 100751
Vinh danh : 3
Gia nhập : 22/03/2010

Dân tộc : Việt Nam
Phương châm : Yêu trong không tiền !

Bài gửiTiêu đề: Re: Tôi Đọc Xuất Ê-Díp-Tô ký   Thu Apr 29, 2010 12:15 pm


~~~ Chữ kí ~~~
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Tôi Đọc Xuất Ê-Díp-Tô ký
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Liên Minh Các Lực Lượng Quốc Gia Việt Nam :: Thông Tin Khác ! :: Các Thông Tin :: Bàn Luận :: Tôn Giáo-
Chuyển đến